7.4. Giấc mơ của cậu bé 10 tuổi
Cậu
bé có tên Andrew Wiles, trong thư viện thành phố Milton, cậu tình cờ
đọc được một cuốn sách, cuốn “ Bài toán cuối cùng” của E.T. Bell. Cậu
như bị thôi miên bởi những bài toán nổi tiếng nhất trong toán học, ở đó
có bài toán của Fermat. Cậu mơ ước một ngày nào đó sẽ giải được định lý
hóc búa này, sẽ khiến cả thế giới kinh ngạc.
Lớn
lên, cậu trở thành một sinh viên xuất sắc của trường đại học tổng hợp
Cambridge và cũng tại trường này, anh bảo vệ thành công luận án tiến sĩ
với các công trình nghiên cứu về các đường cong elliptic.
Sau
đó, anh chuyển sang Mỹ, làm giáo sư toán tại trường Đại học tổng hợp
Princeton, ở đó anh tiếp tục nghiên cứu các đường cong elliptic và lý
thuyết Iwasawa (Xem [1]). Giấc mơ thời thơ ấu vẫn rực cháy trong anh.
7.5. Những năm ẩn cư trên gác xép
Sau
phát minh của Ken Ribet, Andrew Wiles quyết định tự giam mình trên căn
gác xép tìm cách chứng minh định lý Fermat. Sau này ông kể lại kinh
nghiệm làm toán của mình:
“Giống
như việc đi vào một lâu đài tối om. Bạn bước vào phòng thứ nhất, trong
đó tối đen như mực. bạn bước đi loạng choạng, va đập vào đồ đạc trong
phòng. Dần dần, bạn cũng biết được vị trí của từng thứ một. và cuối
cùng, sau khoảng sáu tháng bạn lần ra công tắc đèn rồi bật lên. Ngay lập
tức, mọi thứ được sáng tỏ và bạn thấy rõ mình đang ở đâu. Thế rồi bạn
bước vào một phòng tiếp theo, ở đó lại tối đen như mực…”.
Tháng
6 năm 1993, tại trường đại học tổng hợp Cambridge, giáo sư Andrew Wiles
đã có 3 buổi thuyết trình trong một hội thảo về lí thuyết số. Cuối buổi
thuyết trình thứ ba, sau khi viết xong những dòng chứng minh cuối cùng
của một giả thuyết toán học phức tạp và khó hiểu, giả thuyết Shmura-
Taniama. Giáo sư Wiles nói một câu giản dị: Tôi nghĩ rằng minh vừa chứng
minh xong định lí Fermat.
Chứng minh đó là một công trình dài 200 trang. Việc chứng minh đó ngốn mất 7 năm trời bền bỉ làm việc.
Andrew Wiles
7.6. Có một khe hở
Sau
buổi thuyết trình, bài báo của Wiles được gửi cho 6 chuyên gia hàng đầu
về lý thuyết số đọc phản biện. Cần phải dò lại các chứng minh, các kí
hiệu, từng dòng một.
Một “khe hở trong chứng minh” của Wiles được phát hiện, nếu không lấp được khe hở này, mọi việc lại trở về vạch xuất phát.
Thêm
một năm làm việc cật lực làm việc, cuối cùng Wiles đã hoàn thành hoàn
hảo chứng minh kiệt xuất của mình bằng hai bài báo dài 130 trang được
tạp chí Annals of Mathematics công bố tháng năm năm 1995.
8. Fermat có thực chứng minh được định lý của mình?
Mặc
dù Fermat viết: tôi đã tìm ra được cách chứng minh thực sự tuyệt vời
định lí này nhưng rõ ràng rằng các công cụ toán học của nhân loại cho
đến thời đại của Fermat không cho phép ông thực hiện chứng minh tuyệt
vời của mình.
Cũng có người lạc quan nói rằng: có thể Fermat thực sự đã tìm ra một lời giải vô cùng độc đáo!
Trên thực tế, Fermat đã từng có những nhận định sai. Sự sai lầm của ông cũng hết sức thú vị. Fermat đưa ra mệnh đề: Các số $F_n=2^{2^n}+1$, luôn luôn là một số nguyên tố. Mệnh đề trên
đúng với $n=1, 2, 3, 4$. Gần 100 năm sau, Euler đã phát hiện mệnh đề của
Fermat sai, rất bất ngờ, $F_5$ không phải là một số nguyên tố, nó có ước 641 (xem [5] và [6]).
Có
thực sự Fermat đã tìm được cách chứng minh cho định lý của mình không,
chỉ duy nhất một người biết được, đó là bản thân Fermat!
Tài liệu tham khảo
[1] Simon Sigh, Định lý cuối cùng của Fermat, (Phạm văn Thiều, Phạm Việt Hưng dịch), NXB Trẻ, 2005.
[2] Amir D.Aczel, Câu chuyện hấp dẫn về bài toán Fermat, (Trần văn Nhung, Đỗ Trung Hậu, Nguyễn Kim Chi dịch), NXB Giáo dục, 2001.
[4] Nguyễn Duy Thuận, Đại số tuyến tính, NXB Đại học Sư phạm, 2004.
[5] Nguyễn Hữu Hoan, Lý thuyết số, NXB Đại học Sư phạm, 2003.
[6] Kenneth H. Rosen, Elementary Number Theory and its applications, AT&T, 1993.
[7] Anna Livanova, Ba nhà toán học, (Tùng Linh dịch), NXB Văn hóa thông tin, 2007.